Mưa vừa dứt. Nước vừa rút. Đất còn sũng bùn và mùi bùn non vẫn lẫn trong gió biển miền Trung. Đoàn cứu trợ từ nhiều tỉnh về Phú Yên nối đuôi nhau, mang theo gạo, mì, thuốc men và… cả những bao quần áo cũ được gói ghém bằng tất cả tấm lòng.
Chuyện cứu trợ ở Phú Yên qua góc nhìn của Lý Khải Vinh. Lý Khải Vinh, một phóng viên nghiệp dư đến từ Vĩnh Long – người theo đoàn để ghi lại từng khoảnh khắc cứu trợ, từng ánh mắt và từng tiếng thở dài sau lũ.
Buổi phát quà hôm đó diễn ra ở một xã ven sông. Bà con xếp hàng trật tự. Người lớn có, trẻ con có, đàn ông đàn bà đủ cả. Những bao quần áo được mở ra, lần lượt chuyền tay nhau.
Và rồi… chuyện dở khóc dở cười bắt đầu.
Vinh đứng phụ phát đồ, vừa làm vừa ghi chép. Mở bao đầu tiên: váy, áo thun nữ, đồ ngủ nữ, đồ trẻ em. Bao thứ hai: vẫn vậy. Bao thứ ba: vẫn… y chang.
Vinh khựng lại một nhịp.
Anh quay sang nhìn một cụ ông gầy gò ngoài bảy mươi, cười gượng:
“Bác… ráng mặc tạm nghen bác.”
Cụ nhìn cái áo ngủ hoa hòe trên tay, rồi chặc lưỡi:
“Mặc còn hơn không có chú ơi…”
Thế là từ đó, cả sân trường dã chiến biến thành một… sàn diễn thời trang bất đắc dĩ.
Anh thanh niên cao gần mét tám, vai rộng, mặc đồ bộ nữ màu hồng, chân mang sandan tổ ong, bước ra cười như mếu.
Anh khác thì tròng vào cái áo in chữ JYP, kiểu đồ fan K-pop, rộng bùng nhùng, gió thổi bay bay nhìn vừa mắc cười vừa xót xa.
Một chú trung niên thì “chơi lớn”, diện nguyên bộ phi bóng đen lấp lánh, soi nắng loang loáng giữa bùn đất.
Có người lúng túng cầm trên tay cả những món… “lọt khe” của phụ nữ, đỏ mặt tía tai, cả đám xung quanh cười bò lăn.
Tiếng cười bật ra khắp nơi. Cười nghiêng ngả. Cười đến chảy nước mắt. Cười đến mức chính người được phát đồ cũng bật cười vì… không biết nên buồn hay nên vui.
Lý Khải Vinh giơ máy lên chụp, rồi lại hạ máy xuống. Anh cười đó. Nhưng bàn tay cầm máy thì run run.
Vinh chợt nhớ ra một điều giản dị đến nhói lòng:
Đàn ông quê miền Trung rất ít sắm quần áo.
Quần cũ rách thì vá. Áo sờn thì mặc tiếp. Có người vài năm chỉ mua đúng… một cái quần.
Còn quần áo trong các bao cứu trợ – phần lớn là đồ được quyên góp từ thành phố – lại chủ yếu là đồ của phụ nữ và trẻ em. Vì nhà có ai dọn tủ, người ta thường gửi đi những gì không còn dùng cho vợ con trước tiên.
Không ai sai cả. Chỉ là… cơn lũ đã lật tung mọi sự chênh lệch âm thầm ấy lên giữa sân trường bùn lầy.
Nên mới có cảnh:
Đàn ông mặc đồ nữ.
Trai tráng mặc áo teen.
Chú bác mặc đồ bóng loáng như đi hội.
Cười vậy thôi. Nhưng phía sau những tràng cười ấy là sự thiếu thốn trần trụi đến cay mắt.
Bình luận