Sa Đec's Life

Land of the Lotus - 蓮華之境

Người dân Sa Đéc hướng về bà con vùng lũ

2025-11-22 00:04:44

Chưa năm nào thiên tai lại dữ dội đến vậy. Mưa nặng hạt suốt nhiều ngày liền, lũ quét từ núi lao xuống như con thú hoang, cuốn theo tất cả mà nó chạm tới. Cả một dải đất miền Trung như chìm vào biển nước.

Những ngày cuối năm, khi miền Tây vẫn bình yên với những cánh đồng lúa vàng và dòng nước hiền hòa, thì ở miền Trung, bầu trời lại đổ xuống một tai ương chưa từng thấy.

Người dân Sa Đéc bàng hoàng nhìn những hình ảnh truyền về: những căn nhà chỉ còn thấy phần mái, người leo lên nóc kêu cứu trong vô vọng; những cánh đồng trơ trụi bùn đất; những đàn gà chết trắng sân; trâu bò nằm lạnh cứng trong chuồng, không kịp được dắt đi. Có những người dân xấu số, chạy không kịp dòng nước. Có người thoát khỏi dòng lũ nhưng lại chết vì lạnh giữa màn đêm mưa gió. Những mất mát ấy, đau đớn đến mức không lời nào có thể nói trọn.

Trong khoảnh khắc ấy, người Sa Đéc mới thấy hết sự may mắn của vùng đất mình. Đất bằng phẳng, sông ngòi dày đặc, không có núi cao, không có thác dốc. Dù có triều cường, có ngập nước, nhưng không hề có lũ quét bất thần như miền Trung. Ở đây, nước luôn đến từ tốn, rút từ tốn. Người dân có thời gian chuẩn bị, có thời gian để sống. Sự bình yên ấy – tưởng như bình thường – bỗng trở thành điều quý giá vô cùng.

Nhưng sự may mắn không có nghĩa là vô cảm. Hơn bao giờ hết, tấm lòng của người miền Tây, của Sa Đéc, hướng về miền Trung thân thương.

Từng chuyến xe cứu trợ, từng thùng mì, bao gạo, áo ấm, và cả những lời cầu nguyện… tất cả được gom góp từ những con người chất phác nơi vùng đồng bằng sông Cửu Long. “Miền Trung khó – miền Tây sẻ chia” không phải lời nói suông. Đó là nghĩa tình, là truyền thống, là sự đồng lòng của những con người biết thế nào là gian khổ và càng biết thế nào là tình người.

Và trong nỗi đau ấy, cũng cần nhắc nhau về những biện pháp phòng tránh:

  • Không xây nhà sát chân núi, ven khe suối – những nơi nước có thể đổ xuống chỉ trong vài phút.

  • Thiết kế nhà ở vùng lũ có gác cao, móc treo, phao nổi và lối thoát hiểm.

  • Giữ rừng, bảo vệ đồi dốc, để nước không tràn xuống dữ dội như hiện nay.

  • Phải có hệ thống cảnh báo sớm, cảnh báo chính xác theo khu vực, để người dân có thời gian chạy.

  • Mỗi gia đình vùng lũ cần chuẩn bị túi sinh tồn: áo phao, đèn pin, nước sạch, dây thừng.

Nhìn về miền Trung, lòng người Sa Đéc chỉ mong mưa ngừng rơi, nước ngừng dâng, và bầu trời trở lại trong xanh như vốn dĩ. Mong sao nỗi đau này sẽ là lần cuối. Mong sao năm sau – và những năm sau nữa – không còn cảnh người chết vì nước, vì lạnh, vì không kịp chạy.

Miền Trung ơi, Sa Đéc luôn hướng về bà con.

Dù xa ngàn cây số, nhưng nghĩa tình không khi nào vơi. 

Hình ảnh được lấy từ các trang báo điện tử.

Bình luận