Cơ hội đôi khi giống cánh sen vươn lên từ bùn. Không phải để chối bỏ nơi nó khởi sinh, mà để chứng minh rằng mầm sống, khi được nuôi đúng nền, sẽ biết cách trồi lên mặt nước đúng lúc
Sen không cần rực rỡ hơn bản chất của nó, chỉ cần đủ cao để được thấy, nhưng vẫn đủ gần đất để không tự tách mình khỏi điểm tựa đầu tiên.
Sa Đéc hôm nay cũng vậy. Festival Hoa lần 2 – dù choáng ngợp trong ánh đèn và âm nhạc – không phải là cú bay liều lĩnh, mà là một bước trồi lên đúng thời điểm, để người ta nhận ra một vùng đất đã có câu chuyện của riêng mình từ lâu, chỉ thiếu một dịp đủ lớn để gọi tên. Cơ hội từ lễ hội không mọc lên từ khoảng rỗng, mà từ phù sa của một ngành nghề thật sự: trồng hoa không chỉ là sinh kế, mà còn là thói quen thẩm mỹ, là nhịp sống cộng đồng, là di sản đi cùng tiếng sông và mùi đất.
Nếu như Icarus rơi vì không hiểu giới hạn của đôi cánh dán sáp, thì Sa Đéc đứng vững vì hiểu rất rõ giới hạn của mình. Sa Đéc hội nhập kinh tế nhưng không ảo vọng, mở cửa nhưng không vay mượn bản sắc, đầu tư nhưng biết lượng sức. Ở đây, hoa không phải đạo cụ trang trí, mà là một lợi thế kinh tế có thật, một nền móng tinh thần không cần nói lớn mà vẫn đủ chắc.
Có thể có những góc nhìn tiêu cực đánh đồng lễ hội là phù phiếm, xa hoa. Nhận xét đó không sai nếu chỉ nhìn vào bề mặt sự kiện. Nhưng bề mặt không phải toàn bộ câu chuyện. Giá trị mà Festival mang lại không nằm ở tầng phô bày, mà nằm ở một di sản phi vật chất đang được tiếp sức: lòng tin của người thợ, sự tự hào của làng nghề, cảm giác được nhìn thấy của một cộng đồng từng lặng lẽ quá lâu.
Hội nhập của Sa Đéc không phải phóng đại điều mình không có, mà là mang điều mình có đi xa trong tầm kiểm soát. Như sen không ảo tưởng mình là mặt trời, nhưng cũng không chịu nằm lại dưới bùn. Sen biết độ cao của mình nằm ở đâu để không tự rơi, và hoa của Sa Đéc cũng vậy: nở lớn, nhưng không lạc giọng; sáng đèn, nhưng không mất hồn.
Vậy nên, quay lại câu tự vấn ban đầu mà khán giả luôn muốn nghe một lời đáp thẳng:
“Có phí tiền không khi chi nhiều cho Festival lần 2?”
Xin thưa: không phí.
Không phí vì đó không phải tiền đổ vào ảo ảnh, mà là tiền đổ vào điểm tựa có thật của nghề hoa và hồn quê. Không phí vì Sa Đéc không bước lên mặt nước hội nhập bằng ảo giác, mà bằng những gì đang vận hành mỗi ngày trong đời sống của chính mình. Và khi một vùng đất nhỏ dám đặt một dấu mốc lớn nhưng đúng giới hạn, thì dấu mốc ấy không gây nghi ngờ, mà gây ghi nhớ.
Đêm mai, lúc 19g30 30-12-2025, hãy cùng nhau đến Nhà cổ Huỳnh Thủy Lê. Để nghe một đêm nhạc của ký ức. Để nhìn một câu chuyện từng buồn nhưng chưa từng vô nghĩa. Và để thấy rằng: Sa Đéc có quyền tự hào, vì tự hào ở đây luôn có bằng chứng, luôn có bối cảnh, và luôn có điểm dừng hợp lý.
Sadec's life
Ảnh bìa: BS Phùng Minh Trí
Bình luận