Sa Đéc bước sang những ngày cuối tháng Mười Một bằng một thứ không khí lạ lùng: lập đông nhưng không rét, chỉ đủ se lạnh để người ta kéo cổ áo cao thêm một chút, nhìn lên bầu trời xám nhạt rồi khẽ thở dài.
Và đúng lúc ấy, con nước cuối cùng của năm lặng lẽ kéo tới.
I. Nước dâng nhưng không cuồng nộ
Ngày 19/11, người dân bắt đầu nhận ra lề đường ướt sũng từ rất sớm. Nước không dâng ầm ầm như cơn cuồng nộ của bão biển miền Trung, cũng không có sóng trắng đầu như những ngày triều lớn tràn bờ ở Nha Trang.
Sa Đéc chỉ lên nước — kiên nhẫn, chậm rãi, nhưng chắc chắn. Mặt đường Trần Hưng Đạo loang bóng như vừa được quét dầu. Bến cá sớm lại mùi bùn non trồi lên từ đáy sông.
Không ai hoảng loạn. Nhưng ai cũng đứng lại một chút, nhìn mặt nước chạm mép hè mà… gờn gợn.
II. đêm Sa Đéc trong triều – yên và lạnh
Tối 20/11, khi ánh đèn vàng của phố hoa bắt đầu phản chiếu lên lớp nước mỏng trên mặt đường, người ta mới cảm nhận rõ cái vẻ đẹp lạnh lẽo kỳ lạ của thành phố.
Lập đông năm nay đến muộn, nhưng triều cường thì lại đến đúng hẹn — như muốn gõ một tiếng cuối cùng vào mùa nước nổi sắp khép lại.
Gió theo hơi nước thổi qua, mang theo cái lạnh ẩm đặc trưng miền sông rạch. Mấy bác tài xế xe ôm ôm vai, khịt mũi:
“Nước năm nay dữ dội quá!”
Các cô bán hàng ngồi nép chân lên ghế, nhìn những lọn nước nhỏ cuộn quanh bánh xe máy:
“Thôi ráng. Con nước cuối rồi.”
Người dân Sa Đéc có cách đối thoại với thiên nhiên rất nhẹ nhàng — không trách móc, không sợ hãi, chỉ mong…bình an.
III
Đợt nước này không cuốn trôi gì cả.
Không lụt đến nổi bật cả bàn ghế, kê cao tủ lạnh, chạy đồ như bão.
Không nhuốm màu tang tóc như những nơi đã từng chịu sóng lớn xô bờ.
Nhưng nó để lại một dấu ấn kỳ quặc:
Người đi đường phải né từng đoạn nước mấp mé như tránh bẫy nhỏ.
Mấy cửa tiệm lót bao cát mỏng chỉ để phòng hờ.
Đám trẻ con lại nghịch nước dù trời lạnh, cười vang giữa mặt đường phản chiếu ánh đèn.
Và những người lớn thì đứng nhìn một hồi lâu, như đang đọc câu chuyện dài mà sông mang tới.
Không hoảng sợ,
nhưng không thể quên.
IV. Lời cầu bình an cuối mùa
Khi triều rút, mặt đường để lại những vệt bùn mỏng như ký ức, mờ nhạt nhưng bám rất lâu.
Người Sa Đéc quét nước, quét lá, gom lại một ngày mệt, nhưng miệng vẫn nói:
“Hết con nước này là qua năm rồi.
Cầu mong mọi sự suôn sẻ.
Đừng có nước lớn bất tử nữa.”
Đợt triều cường 19–20/11/2025 vì thế trở thành một dấu chấm cuối câu cho mùa nước nổi — không dữ dằn, nhưng đẹp, lạnh, và khiến người ta phải chững lại một khoảnh khắc để biết rằng:
mỗi mùa đi qua đều mang theo một nỗi lo nhỏ, và một lời cầu an rất thật lòng.
Bình luận