Những cú đấm kết liễu lương tri
Bản án tử từ một vết xước xe
Vụ việc tài xế Mai Anh Nhật tại Tây Ninh hành hung cụ ông 64 tuổi đến tử vong là một minh chứng đầy nghiệt ngã cho sự xuống cấp của văn hóa ứng xử. Chỉ vì một va chạm nhẹ giữa hai chiếc ô tô tại giao lộ — một tình huống mà lẽ ra chỉ cần một cái gật đầu xin lỗi hay một tờ biên bản bảo hiểm — Nhật đã chọn cách giải quyết của một kẻ đồ tể.
Ba cú đấm chí mạng vào vùng thái dương và cú đá bạo liệt vào người đàn ông đáng tuổi cha chú mình đã khiến nạn nhân gục ngã vĩnh viễn vì xuất huyết não. Đau xót thay, khi thực hiện hành vi thú tính đó, Nhật đang chở con gái nhỏ đi học. Đứa trẻ ấy sẽ nghĩ gì khi chứng kiến người cha vốn là "người hùng" của mình lại hóa thành kẻ sát nhân chỉ vì một chút trầy xước trên vỏ sắt vô tri? Một gia đình mất đi người thân, một gia đình khác tan nát vì tù tội; cái giá phải trả cho "cơn nóng nảy" ấy là quá đắt, là không thể cứu vãn.
Từ sảnh chung cư đến vành móng ngựa
Nhìn lại vụ việc tại chung cư Sky Central (Hà Nội), nơi một người đàn ông vừa nhận bản án 6 tháng tù vì hành hung phụ nữ, chúng ta thấy một kịch bản tương tự về sự thiếu kiềm chế. Chỉ vì mâu thuẫn của con trẻ, người lớn lại chọn cách "dạy bảo" bằng nắm đấm ngay giữa không gian sống văn minh. Bản án 6 tháng tù giam không chỉ là sự trừng phạt cho hành vi "Gây rối trật tự công cộng", mà còn là cái tát thẳng diện vào tư tưởng dùng bạo lực để khẳng định vị thế.
Hồi chuông báo động: Đừng để nắm đấm nhanh hơn bộ não
Hai vụ việc, hai địa điểm, nhưng cùng một bản chất: Sự lên ngôi của cái tôi ích kỷ và sự rẻ rúng đối với thân thể đồng loại. Chúng ta đang sống trong một thời đại mà người ta sẵn sàng bảo vệ "tài sản" hay "sĩ diện" bằng mọi giá, kể cả việc tước đoạt mạng sống của người khác.
Tại sao chúng ta có thể bao dung với bản thân nhưng lại hung hãn với người lạ? Tại sao một người cha có thể nhân danh tình thương để hành xử như một kẻ côn đồ trước mặt con cái? Những cú đấm ấy không chỉ làm tổn thương thể xác nạn nhân, mà còn đấm nát những giá trị đạo đức mà xã hội dày công xây dựng.
Đã đến lúc mỗi người cần phải học cách hít một hơi thật sâu trước khi bước xuống xe, học cách mỉm cười trước một va chạm nhỏ. Bởi lẽ, ranh giới giữa một công dân lương thiện và một tội phạm sát nhân đôi khi chỉ cách nhau đúng vài giây thiếu kiềm chế. Đừng để khi tiếng búa tòa vang lên hay khi nhìn thấy vòng hoa trắng của nạn nhân, chúng ta mới thốt lên hai chữ "giá như".
Sadec's Life