Mùa đông là dịp lý tưởng để các cặp đôi hâm nóng tình cảm, cùng nhau tạo nên những kỷ niệm đáng nhớ. Dù là cùng nhau thưởng thức một tách cà phê nóng, dạo bước dưới cơn mưa phùn hay đơn giản là cùng nhau cuộn tròn trong chăn ấm, mọi khoảnh khắc đều trở nên thi vị.
. Hơi ấm tỏa ra, lập tức xua đi tầng lạnh sát da, nhưng không chạm đến phần lạnh nằm sâu trong tâm trí. Phải rồi, có những thứ mùa đông không cố làm ta run rẩy, mà muốn ta ngồi xuống, nhìn lại chính mình. Ta nhận ra bao nhiêu năm qua, mình bước đi hơi vội. Vội đến mức nhiều khoảnh khắc đẹp đã lướt ngang mà ta chẳng kịp giữ. Mùa đông như người bạn già tinh tế, không trách cứ điều gì, chỉ đặt nhẹ một bàn tay lên vai ta và nói rằng: “Chậm lại một chút, chẳng ai giành mất mùa đông của ngươi đâu.”
Nhưng mùa đông không chỉ có nỗi buốt giá. Nó còn ẩn chứa sự ấm áp một cách kín đáo. Trên đường phố, ta thấy người ta kéo cổ áo nhau, thấy những đứa trẻ túm lấy tay cha mẹ khi gió mạnh bạt qua. Những cái chạm rất nhỏ ấy lại làm thành một bầu lửa vô hình. Nhiều năm sau, khi nhớ lại mùa đông, ta không nhớ cái lạnh bao nhiêu độ, mà nhớ khoảnh khắc ai đó nắm tay ta thật chặt, hay lặng lẽ đặt vào tay ta một cái bánh nướng còn thơm. Mùa đông kỳ lạ ở chỗ: càng lạnh, nó càng làm cho con người cần nhau hơn.
Thỉnh thoảng, ta thấy một quán cà phê nhỏ sáng đèn bên góc phố, hơi ấm trong đó như một cái tổ vàng giữa biển gió. Ta bước vào, để nghe tiếng thìa chạm nhẹ vào thành ly, tiếng người nói khẽ, tiếng máy pha cà phê thở đều. Tất cả hòa vào nhau như một bài hát mùa đông không lời. Ta không biết vì sao, nhưng những khoảnh khắc ấy khiến ta cảm thấy đời sống thật gần. Gần đến mức chỉ một ánh mắt cũng đủ để ta nhận ra mình đang tồn tại giữa bao nhiêu điều dịu dàng.
Rồi có khi mùa đông đi ngang đời ta bằng hình bóng của một người. Người ấy đến như cơn gió lạnh đầu mùa, sắc và rõ, khiến ta tỉnh táo. Nhưng họ cũng mang theo hơi ấm mà ta không thể ngờ đến. Khi họ rời đi, mùa đông dường như dài hơn. Nhưng không sao. Mùa đông được sinh ra để dạy ta cách giữ lại những gì cần giữ và cách buông những gì đã mờ. Ta học được rằng không phải điều gì tan đi cũng đáng buồn. Có những mất mát mở đường cho sự bình yên mà ta chưa từng dám nghĩ đến.
Mùa đông cuối cùng rồi cũng đi qua. Nó sẽ trả lại bầu trời xanh, trả ánh sáng rạng rỡ cho cây cỏ. Nhưng khoảnh khắc mùa đông rời đi chính là lúc ta nhận ra mình đã thay đổi một chút, dù chỉ trong một hơi thở. Ta biết rõ hơn điều mình muốn, biết trân trọng hơn những gì đang hiện diện, và biết lắng nghe tiếng động nhỏ nhất của trái tim.
Mùa đông không lấy đi gì cả. Nó chỉ chạm vào ta, rất nhẹ, để ta hiểu rằng mọi mùa trong đời đều có ý nghĩa. Và khi ta học cách mở lòng với cái lạnh, ta cũng học được cách mở lòng với chính mình.
Sa Đec's Life
Bình luận