Sa Đec's Life

Land of the Lotus - 蓮華之境

Sa Đéc vào Đông: Lớp sương mỏng phủ lên ký ức

2025-11-30 03:24:36

Mùa đông là dịp lý tưởng để các cặp đôi hâm nóng tình cảm, cùng nhau tạo nên những kỷ niệm đáng nhớ. Dù là cùng nhau thưởng thức một tách cà phê nóng, dạo bước dưới cơn mưa phùn hay đơn giản là cùng nhau cuộn tròn trong chăn ấm, mọi khoảnh khắc đều trở nên thi vị.

Mùa đông đến không bằng những tiếng động ầm ào, mà len vào đời sống bằng sự im lặng rón rén như bước chân của một lữ khách sợ làm kinh động thế gian. Buổi sáng, khi mở cửa, ta thấy hơi lạnh mới chỉ chạm vào gờ lá, vào mái tôn, nhưng đã đủ để đánh thức một kho ký ức ngủ quên. Có thứ lạnh rất thẳng thắn, cứ thế mà ùa vào. Nhưng mùa đông năm nay lại khác: nó có vẻ lịch thiệp, nhả từng lớp gió như người ta rót trà, từng lớp một, vừa đủ để lòng người rung nhẹ. 

Thành phố dưới mùa đông trở nên bớt phô trương. Những hàng cây từng sải bóng dài trên vỉa hè giờ thu mình lại, đứng nghiêm trang như đang nghe một bản nhạc rất chậm. Người ngoài phố đi nhanh hơn, nhưng ánh mắt họ có phần dịu lại, như thể mùa đông bí mật nhắc mỗi người nhìn sâu vào trong mình hơn một chút. Ta bước giữa dòng người ấy, nghe tiếng xe cộ bỗng trở nên xa xôi, và cảm giác như cả thành phố đang đắp lên một chiếc khăn choàng khổng lồ, dày mà yên tĩnh.

Có những ngày mùa đông làm trái tim ta trở nên nhạy cảm đến kỳ lạ. Một làn khói bốc lên từ hàng bánh mì ven đường cũng đủ khiến ta nhớ về những buổi sáng xưa, khi cuộc sống còn đơn giản và ấm áp theo kiểu vụng về của nó. Khi ấy, ta chẳng bận tâm thời gian trôi nhanh đến đâu, chẳng sợ những khúc ngoặt bất ngờ của đời. Ta chỉ biết rằng, trái tim trẻ tuổi ấy có một niềm tin trong veo, như giọt sương chưa kịp tan trên tán lá. Mùa đông dường như giữ lại mọi thứ rất lâu, lâu đến mức chỉ cần một hơi gió lạnh là bao nhiêu ký ức lập tức ùa về như chưa từng rời đi.

Nếu mùa hè làm ta sống bên ngoài mình, thì mùa đông kéo ta trở lại nội tâm. Nó mở ra một cánh cửa dẫn vào vùng lặng im của chính ta, nơi những suy nghĩ không còn bị ồn ào nuốt mất. Ta bắt đầu nhìn lại những điều từng xem là tất nhiên. Những vết nứt cũ, những khoảng trống ta vô ý bỏ quên, cả những mong muốn nhỏ nhoi mà lâu nay bị đẩy lùi vì lo toan. Mùa đông làm ta trung thực hơn, vì không ai trong hơi lạnh có thể tiếp tục đóng vai mạnh mẽ mãi. Trong khoảnh khắc ấy, ta hiểu rằng sự mỏng manh không phải là yếu đuối, mà là một phần cấu trúc rất thật của con người.

Có đêm, gió lùa qua khung cửa, mang theo tiếng xạc xào của những tán cây. Ta bật đèn vàng, pha một tách trà nóng

. Hơi ấm tỏa ra, lập tức xua đi tầng lạnh sát da, nhưng không chạm đến phần lạnh nằm sâu trong tâm trí. Phải rồi, có những thứ mùa đông không cố làm ta run rẩy, mà muốn ta ngồi xuống, nhìn lại chính mình. Ta nhận ra bao nhiêu năm qua, mình bước đi hơi vội. Vội đến mức nhiều khoảnh khắc đẹp đã lướt ngang mà ta chẳng kịp giữ. Mùa đông như người bạn già tinh tế, không trách cứ điều gì, chỉ đặt nhẹ một bàn tay lên vai ta và nói rằng: “Chậm lại một chút, chẳng ai giành mất mùa đông của ngươi đâu.”

Nhưng mùa đông không chỉ có nỗi buốt giá. Nó còn ẩn chứa sự ấm áp một cách kín đáo. Trên đường phố, ta thấy người ta kéo cổ áo nhau, thấy những đứa trẻ túm lấy tay cha mẹ khi gió mạnh bạt qua. Những cái chạm rất nhỏ ấy lại làm thành một bầu lửa vô hình. Nhiều năm sau, khi nhớ lại mùa đông, ta không nhớ cái lạnh bao nhiêu độ, mà nhớ khoảnh khắc ai đó nắm tay ta thật chặt, hay lặng lẽ đặt vào tay ta một cái bánh nướng còn thơm. Mùa đông kỳ lạ ở chỗ: càng lạnh, nó càng làm cho con người cần nhau hơn.

Thỉnh thoảng, ta thấy một quán cà phê nhỏ sáng đèn bên góc phố, hơi ấm trong đó như một cái tổ vàng giữa biển gió. Ta bước vào, để nghe tiếng thìa chạm nhẹ vào thành ly, tiếng người nói khẽ, tiếng máy pha cà phê thở đều. Tất cả hòa vào nhau như một bài hát mùa đông không lời. Ta không biết vì sao, nhưng những khoảnh khắc ấy khiến ta cảm thấy đời sống thật gần. Gần đến mức chỉ một ánh mắt cũng đủ để ta nhận ra mình đang tồn tại giữa bao nhiêu điều dịu dàng.

Rồi có khi mùa đông đi ngang đời ta bằng hình bóng của một người. Người ấy đến như cơn gió lạnh đầu mùa, sắc và rõ, khiến ta tỉnh táo. Nhưng họ cũng mang theo hơi ấm mà ta không thể ngờ đến. Khi họ rời đi, mùa đông dường như dài hơn. Nhưng không sao. Mùa đông được sinh ra để dạy ta cách giữ lại những gì cần giữ và cách buông những gì đã mờ. Ta học được rằng không phải điều gì tan đi cũng đáng buồn. Có những mất mát mở đường cho sự bình yên mà ta chưa từng dám nghĩ đến.

Mùa đông cuối cùng rồi cũng đi qua. Nó sẽ trả lại bầu trời xanh, trả ánh sáng rạng rỡ cho cây cỏ. Nhưng khoảnh khắc mùa đông rời đi chính là lúc ta nhận ra mình đã thay đổi một chút, dù chỉ trong một hơi thở. Ta biết rõ hơn điều mình muốn, biết trân trọng hơn những gì đang hiện diện, và biết lắng nghe tiếng động nhỏ nhất của trái tim.

Mùa đông không lấy đi gì cả. Nó chỉ chạm vào ta, rất nhẹ, để ta hiểu rằng mọi mùa trong đời đều có ý nghĩa. Và khi ta học cách mở lòng với cái lạnh, ta cũng học được cách mở lòng với chính mình.


Sa Đec's Life

Bình luận