Không bảng hiệu cầu kỳ, không dù che rực rỡ, chỉ là một chiếc xe đẩy inox sáng sớm còn đọng hơi sương, vậy mà ngày nào cũng kéo về trước trường một hàng dài khách: học sinh tóc còn ẩm sau giờ thể dục, người đi làm vội vã, các cô chú bán hàng rong ghé ăn nhanh để kịp buổi chợ.
Và tất cả tụ lại chỉ vì một thứ: tô bánh canh chả cá Nha Trang 20.000 đồng giản dị mà đậm hồn biển.
Bánh canh chả cá Nha Trang vốn có cá tính riêng: không cầu kỳ như bún bò, không nặng vị như hủ tiếu sườn, cũng chẳng ngậy béo như phở khô. Tô bánh canh ấy toát ra tinh thần của miền biển Khánh Hòa: thanh, nhẹ, tươi, rõ vị, không trang điểm quá đà.
Nước dùng là linh hồn. Ở xe bánh canh này, nước trong mà không nhạt, vị ngọt không phải kiểu ngọt gắt của bột ngọt mà là thứ ngọt chậm, ngọt sâu, thấm từ xương cá, từ đầu cá ninh lâu trên bếp. Khi trời còn mờ sương, người ta đã thấy anh chủ đang lom khom hớt bọt, giữ cho nồi nước luôn trong như ánh sáng buổi sớm.
Sợi bánh canh thì trắng, mềm nhưng không bở, có độ đàn hồi nhẹ, nuốt xuống để lại dư vị gạo quen mà dễ thương như mùi mái hiên nhà.
Còn chả cá – linh hồn thứ hai – là kiểu chả cá đúng chất Nha Trang: dai, thơm, vị cá rõ ràng, không trộn bột nhiều. Mỗi tô chỉ có hai miếng, nhưng miếng nào cũng làm người ăn thấy chân thật. Cắn vào nghe tiếng "tách" rất nhỏ, như một lời xác nhận: đây là chả cá thật sự.
Có người nói ăn bánh canh chả cá là ăn sự tinh khiết của biển. Có lẽ đúng. Dù bạn đang ngồi ngay giữa lòng Sa Đéc đầy xe máy, bụi đường và tiếng còi xe, chỉ cần hơi nghiêng đầu xuống tô bánh canh nghi ngút khói, bạn sẽ thấy cái không khí biển mằn mặn len vào mũi, rồi tan ra như một ký ức quen mà thật khó gọi tên.
Trong thời buổi mọi thứ đều tăng giá chóng mặt, việc thấy một tô bánh canh 20.000 đồng được nấu cẩn thận đến vậy giống như tìm thấy một bông hoa dại nở bên đường: nhỏ nhưng đủ làm lòng người dịu lại.
Không có topping cầu kỳ. Một tô cơ bản chỉ có:
Sợi bánh canh
Hai miếng chả cá
Hành lá và hành phi thơm
Một chút tiêu xay
Nồi nước dùng trong vắt
Nghe thì đơn giản đến mức tưởng như… không có gì để kể. Nhưng chính cái đơn giản ấy mới khiến vị ngon trở nên dễ thấy, dễ cảm nhận. Không có thứ gì che giấu, không có gia vị mạnh nào lấn át. Mọi thứ dựa vào bản chất thật của nguyên liệu.
Và cũng nhờ vậy, chỉ 20.000 đồng mà người ta có được một bữa sáng tử tế, ấm bụng, thơm thơm hương cá biển, đủ năng lượng để bắt đầu một ngày dài.
Nếu ai thích ăn “có điểm nhấn” hơn thì chỉ cần thêm 10.000 đồng là có một khoanh giò. Miếng giò ở đây không quá lớn nhưng chắc thịt, thơm, và hợp với vị nước dùng một cách lạ lùng. Giò heo vốn béo, dễ lấn vị, nhưng trong nồi nước biển kia, nó bỗng trở thành một nốt trầm ấm, khiến tô bánh canh hài hòa hơn mà không bị nặng.
Giữa những buổi sáng gấp gáp, hình ảnh quen thuộc nhất chính là anh chủ quán khoảng bốn mươi tuổi, người gầy, khuôn mặt rám nắng, đôi mắt lúc nào cũng ánh lên sự vui vẻ hiền lành. Anh đứng đó, tay thoăn thoắt múc bánh, chan nước, thêm hành, đưa tô cho khách với nụ cười lấp lánh như ánh nắng đầu ngày.
Người ta hay đùa rằng anh “gầy vì nấu quá nhiều nước dùng cho thiên hạ”, nhưng nếu nhìn kỹ, bạn sẽ thấy thứ gầy ấy là sự chăm chỉ. Mỗi người chủ quán ăn đường phố đều có một câu chuyện. Với anh, có lẽ là câu chuyện của một người rời biển để đến Sa Đéc mưu sinh, mang theo hương vị quê hương của mình như một sợi dây không bao giờ dứt.
Điều thú vị là anh không bao giờ quên hối khách… ăn thêm. “Kêu thêm giò đi, có 10 ngàn hà!” – câu nói vừa như mời mọc vừa như quan tâm, khiến ai nghe cũng bật cười. Nhưng cái cười đó không phải vì sự hài hước, mà vì cảm giác thân quen, ấm áp của một người bán hàng hiểu rằng đôi khi trong cuộc sống này, thêm một khoanh giò cũng làm ngày mình vui hơn.
Xe bánh canh ấy là điểm dừng chân của rất nhiều người qua năm tháng. Có những học sinh lớn lên, đi xa, trở về ngang qua vẫn tìm đúng chiếc xe cũ để ăn lại “một tô thời thơ ấu”. Có các cô chú bán hàng rong đến đây mỗi sáng như một nghi thức. Có những người đi làm tại Sa Đéc, dẫu bận đến đâu cũng tranh thủ ghé ăn vài ba lần mỗi tuần để giữ nhịp sống cho mình.
Nó không phải là quán sang, không có ghế nệm, không có máy lạnh. Chỉ có mùi nước dùng bốc hơi quyện vào nắng sáng, tiếng chan nước “xoạt xoạt”, tiếng muỗng chạm vào tô leng keng và khoảng khắc khách cúi xuống húp muỗng nước đầu tiên rồi khẽ gật đầu.
Ở nơi đó, người ta không chỉ ăn để no, mà còn để nhớ, để thấy lòng nhẹ, để biết rằng những thứ ngon lành nhất trong cuộc sống đôi khi nằm ở sự giản dị.
Và chỉ cần 20.000 đồng, ai cũng có thể mua được một khoảnh khắc như thế.
Sa Đec's life
Bình luận